Món chè phổ biến nhất là chè thập cẩm. Khác với những món chè thập cẩm của người Việt, có thể cho vào ly cả chục loại đậu, sương sa, hạt lựu khác nhau, cùng với nước cốt dừa béo ngậy và nước đường thắng ngọt lừ, chè thập cẩm Thái thường chỉ có từ hai đến ba loại thực phẩm khác nhau. Chè sương sa, sương sáo kèm thốt nốt mát lạnh, chè đậu đỏ (loại hạt đậu to dài) nấu với nếp và bột lọc thanh ngọt, chè tổng hợp gồm ba loại trái cây đậm hương vị thiên nhiên…

Chè Thái
Người bán chè thường ít khi nêm đường sẵn vào ly mà để riêng một tô nước đường thắng bên cạnh, khách cứ tùy theo khẩu vị mà thêm thắt cho vừa miệng. Loại đường này là đường mật tự nhiên, không phải loại đường tinh luyện nên món chè ngọt ngào hơn mà lại không gắt cổ. Người Việt khi ăn chè Thái thường cho ít nhất hai muỗng nước đường mới thấy vừa miệng. Trong khi đó, vừa ăn vừa ngó nghiêng xung quanh, tôi thấy người Thái chỉ “nêm” khoảng một muỗng đường. Theo họ, đường ít thì mới có thể cảm nhận được hương vị của các thành phần trong ly chè một cách rõ ràng hơn cả.

Chè Thái ở Sài Gòn lại mang một khẩu vị rất khác. Chè Thái quen thuộc với người Sài Gòn ở mùi sầu riêng thơm lừng và vị béo của sữa tươi. Ly chè là tổng hợp của nhiều loại trái cây theo mùa như bơ, thanh long, mứt chùm ruột, nhãn, mứt dừa, thốt nốt… Thật ra ly chè vẫn mang nét đặc trưng của Thái (chè trái cây) nhưng cách chế biến đã mang ít nhiều sở thích Việt nên “thập cẩm” hơn và cũng ngọt đậm hơn. Có một điều lạ là suốt hành trình khám phá ẩm thực của đất Thái, quả thực tôi chưa tìm được món chè nào tương tự như chè Thái ở Việt Nam. Có lẽ, vẫn còn phải đi nhiều nơi hơn chăng?
Theo Phụ Nữ Online